Lễ chào cờ từ trái tim
Video Clip
Không phát ra lời “Đoàn quân VN đi, chung lòng cứu quốc...”. Nhưng cần gì, lời bắt đầu từ những trái tim và bộc ra nơi những đôi mắt và những đôi tay.



Từ bốn năm nay, những học sinh câm điếc vẫn chào cờ và “hát” quốc ca vào mỗi sáng thứ hai bằng cách rất riêng của mình như vậy...



Nghi thức của trái tim











6g30 sáng thứ hai, hơn 100 học sinh đã có mặt ở sân trường thuộc Trung tâm Nuôi dạy trẻ khuyết tật tỉnh Đồng Nai, ngoại ô TP Biên Hòa. Tuổi học trò nào cũng nghịch ngợm, ồn ào. Nhưng không, ở đây không gian lại rất yên ắng. Có chăng âm thanh chỉ thỉnh thoảng phát ra từ thanh quản các bạn thành tiếng ú ớ như viên sỏi thả mình vào hồ nước lặng.



Hôm nay, các bạn học sinh đến trường sớm hơn. Vẫn trong bộ đồng phục trắng - xanh hằng ngày nhưng có vẻ trang trọng hơn. Trong góc sân, một số học sinh nam chỉnh lại những chiếc áo đóng thùng gọn gàng. Vài bạn khác lao xao nhờ các học sinh nữ chỉnh hộ mình chiếc khăn quàng đỏ thắm. Các bạn gọn gàng, tươm tất theo cách của những học sinh nghèo vùng quê. Nhìn xuống chân các bạn, tìm đỏ mắt cũng không ra đôi giày, chỉ thấy những đôi chân đen xỏ trong đôi dép nhựa cũ đầy bụi.



6g55, cờ Tổ quốc và cờ Đoàn trang nghiêm được đặt giữa sân. Bên trên là đội hát lễ và đội trống. Phía dưới có vài học sinh khiếm thị cùng giáo viên và hơn 100 học sinh khiếm thính (câm điếc). Học sinh bé nhất chỉ đứng tới thắt lưng học sinh lớn nhất. Tất cả đều đứng thẳng hàng, nghiêm, mắt rực sáng hướng về cờ Tổ quốc. Và bất ngờ thay, sau hiệu lệnh quốc ca thì hàng trăm cánh tay vươn lên uyển chuyển theo điệu nhạc hào hùng “Đoàn quân VN đi, chung lòng cứu quốc...”.



Những đôi tay vẫn nhịp nhàng cùng nhạc. Ai bảo người câm không biết hát? Người bình thường hát bằng tiếng, bằng miệng, còn người câm “hát” bằng tay. Tất cả thể hiện bài quốc ca trong quốc lễ trang nghiêm của người VN. Chẳng những nghe bằng tai, lúc này quốc ca phải được “nghe” bằng chính sự lắng đọng của trái tim và đôi mắt



Ngôn ngữ của các bạn ngoài những ký hiệu có tính qui ước là những hình ảnh rất gần gũi với cuộc sống đời thường. Khi tay trái duỗi thẳng xuống, bàn tay phải chụm lại chỉ từ mặt bàn tay trái lên vai trái có nghĩa là “đoàn quân”. Khi giơ hai ngón tay vẽ hình chữ S, ai cũng hiểu các bạn đang nói về đất nước VN. Hai bàn tay ngửa đưa lên ngang ngực là “tiến lên”...



“Thiêng liêng lắm. Dưới sân cờ, các em không còn bị tách ra trong thế giới tật nguyền. Lần đầu các em còn “hát” sai, nhưng không sao cả, lại lần hai, lần ba...”.













Có những niềm hạnh phúc, đôi khi bạn cho nó là quá đơn giản, quá bình thường, nhưng hãy nhớ: không phải ai cũng dễ dàng có được niềm hạnh phúc giản đơn đó đâu! Và khi nhìn thấy niềm hạnh phúc của người khác, ta chợt nhận ra nó thật thiêng liêng đến nhường nào!



Một tuần mới bắt đầu. Bạn lập kế hoạch cho những ngày tiếp sau: học hành, đi chơi, làm việc, gặp gỡ bạn bè, quán xá,... Nhưng tạm thời, hãy gạt bỏ hết những thứ đó. Hãy để cho lá Quốc kì được tung bay trong tâm trí bạn. Chỉ ít phút thôi. Bạn sẽ thấy khác hẳn với trước đây. Bởi lá cờ đó sẽ luôn nhắc nhở chúng ta về quê hương, Đất nước. Thôi thúc chúng ta về những điều lớn lao phải đạt được và tiếp sức để chúng ta vượt qua những gian khó chờ đợi phía trước!



Trước đây, khi được phỏng vấn về cuốn tiểu thuyết đầu tay viết về chiến tranh "Ở đất kẻ thù",tác giả Lê Lan Anh có chia sẻ: "Bạn có biết tôi nghĩ gì khi đang đi trên một xa lộ Mỹ, nhìn thấy một tấm panô rất lớn chỉ một dòng chữ: “Hãy nhìn sang bên trái! Bạn nghĩ gì?”. Vâng, bên trái là một lá cờ Mỹ, chỉ thế thôi. Lúc ấy tôi ao ước mình có thể làm được một việc gì giản dị như là chuyển thông điệp tương tự về lòng yêu nước của người VN".



Có thể bạn, có thể tôi. Đôi khi cảm thấy mệt mỏi với những dòng xe cộ chạy nhung nhúc ngòai đường; mệt mỏi với giá cả ngày càng leo thang; mệt mỏi với những mối quan hệ, những mưu toan hẹp hòi... Nhưng hãy tin rằng, tình yêu đối với quê hương, với đất nước của bạn, của tôi không bao giờ mất đi, có chăng nó chỉ bị những thứ khác che đi mất. Bởi vì, ở nơi đó, có gia đình, có bạn bè, có những người thân yêu của chúng ta; ở nơi đó có những con đường, những mái nhà quen thuộc... Và chỉ ở nơi đó, ta mới tìm thấy sự bình yên thực sự. Vì thế, hãy ngẩng cao đầu, hít căng lồng ngực và nói: "Tôi là người Việt Nam!"



Và trong lễ chào cờ mỗi sáng thứ hai, khi cờ Tổ quốc được giương lên cũng là lúc hàng trăm trái tim và đôi tay của các bạn cũng “hát”...“Nhờ chị nói với mọi người dù câm điếc nhưng chúng em cũng có thể hát bài hát chung của đất nước mình...”.Vì sao em thích hát quốc ca? Đáp lời tôi, em đặt bàn tay lên ngực trái, rồi đưa tay vẽ vào không gian một hình chữ S. Nghĩa là, cô giáo dịch, em nói: “Để thêm yêu Tổ quốc”!



Tự hào và Thiêng liêng thay hai tiếng "Việt Nam "



Từ Trái tim xin một lời

" Tôi Yêu Việt Nam "



Theo TTO Xem thêm...
 
Rainnie 649 ngày trước - Link 0 Tag + -

Rất hay và rất cảm động.... xin cảm ơn đã chia sẻ

phuho 649 ngày trước - Link 0 Tag + -

Tôi xin góp một chuyện nhỏ về chào cờ tại nước ngoài:

Cách nay khá lâu rồi chúng tôi đi lao động ở nước ngoài, cũng như khi còn ở trong nước chúng tôi cũng chào cờ Tổ Quốc vào sáng thứ 2, các bạn công nhân nước ngoài cũng chào cờ cùng chúng tôi (dĩ nhiên họ chào cờ họ và ca Quốc ca của họ) khi Quốc ca của họ gần hết thì trời đổ mưa công nhân bạn vội vàng bỏ hàng ngũ chạy vào nhà, còn hàng ngũ của đội Việt Nam cũng có sao động nhưng không hiểu tại sao không bạn nào bỏ chạy đến khi cờ đỏ sao vàng kéo lên thì chúng tôi đã hát vang bài tiến quân ca trong cơn mưa. Sự kiện nhỏ này của công nhân Việt Nam đã làm cho công nhân nước bạn phải suy nghĩ và bàn luận rất nhiều.

Jeffinetly 649 ngày trước - Link 0 Tag + -

Đọc nghe sao mà tự hào, ngày xưa trong 1 trận đá bóng, trời mưa to, nhưng các cổ động viên VN vẫn đứng nghẹt sân bóng, cùng nhau hát vang quốc ca, một màu rực đỏ từ lòng yêu nước hòa lẫn với màu đỏ chiến thắng từ lá quốc kỳ. Tôi yêu Việt Nam!

choanhngutrongtraitimem 646 ngày trước - Link 0 Tag + -

hay lắm cảm dộng làm sao tôi vẫn nhớ Cái hình ảnh cả sân vận dộng Mỹ Dình tràn ngập sắc dỏ

toilathanhnienhanhdong 646 ngày trước - Link 0 Tag + -

Còn tôi vẫn nhớ cờ đỏ sao vàng đã xuất hiện hiên ngang trước Tòa đại sứ TQ ở Hà Nội và lãnh sự quán TQ ở TPHCM . Ít ỏi nhưng máu lửa .

thanhngo 623 ngày trước - Link 0 Tag + -

Bài viết hay quả - rất cảm động

kid1485 596 ngày trước - Link 0 Tag + -

Ớ, phần dưới, sau bức ảnh là của mình viết đăng ở blog Tổ Biển Đông mà, Tuổi Trẻ Online chỉ có phần trên, trước bức ảnh thui, hic hic. Các bác TagVN này chẳng biết phân biệt gì cả

http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-HayOwHcldKSdZ8Cj29H1YA.N?p=20

Gửi ý kiến