"Khi A Phủ đến thuê cho nhà thống lí với công việc chăn trâu, sau một thời gian qua Mị vẫn ngồi trong chuồng heo, giống một con heo đang tìm chỗ trốn mà cứ người khác..." - Một thí sinh đã hồn nhiên viết về nhân vật Mỵ trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của nhà văn Tô Hoài như trên.
Việc chấm bài thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn của giám khảo chúng tôi, đến nay (11/6) đã được già nửa chặng đường...."về đích". Đồng nghiệp của chúng tôi chia sẻ: "Đi chấm văn bây giờ có nhiều cảm xúc từ bài làm của thí sinh lắm...!"
Càng cảm xúc, hồi hộp hơn, vì đây là những bài văn của lứa học sinh đầu tiên, kiểm nghiệm thành quả của chương trình phân ban. Ai cũng muốn xem chất lượng làm bài của học sinh phân ban đầu tiên này có gì khác biệt, nổi trội hơn so với các thế hệ học trò cải cách đã qua không?!
Mỗi giám khảo, thanh tra chấm thi chúng tôi đã thẩm định, đánh giá không dưới trăm bài thi, thực tế, không có gì khác mấy so với các năm trước, thuộc hệ cải cách. Bên cạnh một số ít bài văn tốt, diễn đạt hay, viết văn có cảm xúc, sáng tạo, chúng tôi còn bắt gặp vô vàn các bài văn hạn chế, yếu kém.
Biểu hiện cụ thể của nó thì cũng hết sức đa dạng, phong phú: Chữ viết cẩu thả, trình bày tệ hại, sai chính tả, câu què, câu cụt, diễn đạt, ý tứ sai lạc, vụng về, tối nghĩa, rối rắm...
1 - Sai lạc đến chết người
- Lỗ Tấn, sinh năm 1985, mất năm 1963, quê quán ở tỉnh Bắc Ninh, gốc Ba Tàu, từng có 3 đời vợ, 5 người con.
- Hạ Dụ là con của bà cụ Tứ, con ruột của Tràng, từng bị trận đói năm 1945 hành hạ, đe dọa cho tơi tả, xơ xác mướp. (Sau đó, câu chuyển sang Hạ Du - một người cách mạng trong quân ái quốc. Dùng bánh bao để trị bệnh điên cho Hạ Du).
- Tô Hoài sinh năm 1920, quê Nghệ An, năm 1960 ông có 200 bài thơ và đạt kỹ luật (kỉ lục) nhà thơ Việt Nam.
- Tô Hoài là người chiến sĩ cách mạng đã từng sống và chiến đấu trên vùng đất... Tây Nguyên.
2 - Các câu văn ngây ngô... không nhịn được cười:
- Các bạn không được đọc những cuốn sách đồ trị (đồi trụy) mà nhà sách cấm nhé!
- Người xưa từng nói: "ăn gì bổ nấy". Việc đọc sách cũng vậy.
- Cho nên chúng ta hay đọc xách (sách) trong những giờ rãnh (rảnh) rỗi, chúng ta đọc không phải mằm (nằm) chổ (chỗ) này đọc, hay ngồi chổ (chỗ) kia, ngồi chổ (chỗ) nào có đủ lượng ánh xáng (sáng) chiếu vào để k (không) thể tăng cho mắt chúng ta bị cận được.
- Ông Tô Hoài đã giết chết Mỵ nhưng vì Mỵ có sức sống tiềm tàng nên cho Mỵ sống lại, để tiếp tục chung sống với Pa trá.
- Mị sinh ra trong 1 gia đình nghèo, nghèo từ trong trứng nghèo ra
- Khi A Sử thay đồ chuẩn bị đi chơi. Mỵ cũng xin A Sử cho đi theo nhưng A Sử không cho mà còn đánh đập, trụt quần và trói Mỵ vào cái cột.
- Mỵ muốn được chơi nhảy như bao người khác. Hình dáng Mỵ đẹp tuyệt trần, đôi mắt long lanh lúc nào cũng buồn, hàm răng đẹp, gò má cao, đầu tóc dài xinh đến không thể tả được chỉ có một cái là Mỵ hơi ốm một tí mà thôi. Nhớ tới Mị là em nhớ đến những thiếu nữ Hà Nội tha thướt bên Hồ Gươm chiều chủ nhật.
- Vợ chồng thống lí đại diện cho phái ác. Hắn ức hiếp Mị, làm cho Mị không có lối thoát, còn vợ hắn thì lấy cớ đó đánh đập tàn nhẫn cho rằng Mị đụ dỗ chồng bà ta.
- Tô Hoài như đang đùa giỡn khi xây dựng Mị như vậy... Có lẽ Tô Hoài cũng đau xót. Nhưng thật khó để mà hiểu biết được một tác giả lớn Tô Hoài: vùi dập, khai mở rồi lại vùi dập. Những hy vọng sống của Mị lại bị A Sử cho đi vào ngõ hẻm.
3 - Những câu văn so sánh thuộc hàng... siêu so sánh
- Khi A Phủ đến thuê cho nhà thống lí với công việc chăn trâu, sau một thời gian qua Mị vẫn ngồi trong chuồng heo, giống một con heo đang tìm chỗ trốn mà cứ người khác.
- Người nhà Pa tra đánh cho A Phủ đến ngất sỉu (xỉu) rồi đổ nước cho tỉnh lại. Thể hiện con người nhà thống lí độc ác, dã man, đánh người đánh như con chó.
- Được thả A Phủ chạy ra khỏi nhà thống lí như một con trâu điên và vài phút do dự, sửa sang lại trang phục Mị đã chạy theo A Phủ như mây bay, gió thổi.
- Có thể thấy, việc Tô Hoài xây dựng một con người với những phẩm chất đẹp đang bị vùi dập và đang như tan chảy giống như phiến băng để trên một lò lửa, tan ra và khi chỉ còn là nước nó chỉ chờ đủ độ 100 độ c để sôi thôi.
- Sông Hương to như một con thuồng luồng đực cụp đuôi, to lớn, lượn quanh những khúc cua của đường đua công thức một...Sông Huơng với ba màu khác nhau có lúc là màu tím của gương mặt người thấm đẫm rượu say.
Xem thêm...
Trong bài thơ Nhớ con sông quê hương của nhà thơ Tế Hanh, chúng tôi chưa bao giờ thấy có câu thơ thứ hai như thí sinh đã dẫn: "Nước chảy mãi hai bên bờ".
- "Trong tập sáng tác ca dao tục ngữ Việt Nam có câu:
Giang hồ hiểm ác anh không sợ
Chỉ sợ đường về vắng bóng em (Cái này thì chắc nghiện VLTK dữ lắm)
Anh tôi đã "lấy 2 câu thơ làm của riêng". Chỉ câu nói ấy thôi mang anh đã tán được nhiều người, người ấy bây giờ mà tôi gọi là "chị hai". Đã thấy được sức hút của việc đọc sách làm cho con người ta sống vui tươi và hạnh phúc hơn".
Vừa dẫn ca dao tục ngữ, vừa chứng minh về tác dụng, ảnh hưởng của nó đối với đời sống tình cảm của anh trai mình. Đúng là một ví dụ khó ai mà nghĩ ra được!
5 - Râu ông nọ cắm cằm bà kia
- Đang giới thiệu về Tô Hoài lại chuyển sang nói về Tố Hữu; chẳng ăn nhập vào đâu: "Tô Hoài là một trong những cây bút văn xuôi hay nhất nền thơ ca Việt Nam hiện đại. Thơ Tố Hữu trữ tình lãng mạn luôn nói về những số phận đâu (đau) thương của con người và lên án sự bất công của các thế mạnh đã đem đến cho con người."
- Đề bài yêu cầu làm về Vợ chồng A Phủ, thì một thí sinh lại say sưa phân tích về các nhân vật trong Vợ Nhặt của Kim Lân đến 3 trang. Giám khảo chào thua.
Xin dẫn một đoạn: "Nạn đói trong năm 1975 thât khủng kiếp. Nạn đói tràn đến xóm ngụ cư, mọi người lâm vào tình trạng khốn khổ vô cùng. Tô Hoài đã miêu tả không gian trên đường Tràng về nhà thật bi thảm...."
Mỵ muốn được chơi nhảy như bao người khác. Hình dáng Mỵ đẹp tuyệt trần, đôi mắt long lanh lúc nào cũng buồn, hàm răng đẹp, gò má cao, đầu tóc dài xinh đến không thể tả được chỉ có một cái là Mỵ hơi ốm một tí mà thôi. Nhớ tới Mị là em nhớ đến những thiếu nữ Hà Nội tha thướt bên Hồ Gươm chiều chủ nhật.
Ngày xưa tui cũng dở văn nhưng không dám "phóng tác" như mấy cái kiểu này , ý tứ không bay bướm nhưng các dẫn chứng chính xác hứ không phang tá lả, năm nào cũng "được" đọc mấy bài kiểu này, buồn cười chảy nước mắt .
"Trong tập sáng tác ca dao tục ngữ Việt Nam có câu:
Giang hồ hiểm ác anh không sợ
Chỉ sợ đường về vắng bóng em (Cái này thì chắc nghiện VLTK dữ lắm)
Anh tôi đã "lấy 2 câu thơ làm của riêng". Chỉ câu nói ấy thôi mang anh đã tán được nhiều người, người ấy bây giờ mà tôi gọi là "chị hai". Đã thấy được sức hút của việc đọc sách làm cho con người ta sống vui tươi và hạnh phúc hơn".
Tui khoái cái bài này nhớ hồi đó cũng có lần viết "những lá dừa như những lưỡi kém sắc bén bây giờ vẩn còn nhớ rõ lúc đó đang luyện Thiên Ma Lệnh Chủ xem ra mình cũng kg kém thế hệ bây giờ là mấy
Hồi xưa cô chủ nhiệm tôi thường hay nói, mỗi khi chấm bài rất căng thẳng nên có những bài viết như thế giúp giảm stress rất nhiều. Tuy nhiên nó cũng cho thấy 1 thực trạng là 1 số học sinh không học bài để đi thi.
So với mấy năm trước thì năm nay mấy câu văn "chết người" có vẻ ít hơn. Giờ thì còn chờ đợi môn Sử xem có thêm chi chết "chết người" nào nữa không ?!
[quote]Hồi xưa cô chủ nhiệm tôi thường hay nói, mỗi khi chấm bài rất căng thẳng nên có những bài viết như thế giúp giảm stress rất nhiều. Tuy nhiên nó cũng cho thấy 1 thực trạng là 1 số học sinh không học bài để đi thi.
[/quơte]
Anh cứ đùa,đọc mấy cái bài văn kiểu này thì càng stress nặng hơn thì có,chết vì bệnh tim,tổn thọ...
Kỳ thi Sử năm ngoái có chú nào đó viết "Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1975", lại còn có "xe tăng ủi cổng Dinh Độc Lập". Nhưng ý tưởng tôi cho là "XÁNG" tạo nhất là "Gọi là Chiến Tranh Lạnh vì cuộc chiến xảy ra vào mùa đông".
Đúng là đọc bài trên xong mình chỉ muốn ngất .Không ngờ học sinh bây bây giờ hổng kiến thức nhiều quá .Kiểu này năm nay nhiều đứa trượt đây .
Thế là ngày kia biết điểm rồi ,cũng mong là đỗ .Học 12 năm mà không lấy được bằng thì đúng là nhục quá .
Năm nay các thầy cô giáo dọa nhiều quá nào là giám thị kinh lắm,kỳ thi năm nay gắt gao lắm,nhưng mình thấy giám thị có làm sao đâu .Cũng nhờ kỳ thi này mình quen nhiều bạn mới ở huyện thanh hà .
Mình tính cả 6 môn thi và cộng thêm cả 2 điểm nghề nữa là môn Anh và tin của mình, tổng cộng là cũng được thấp nhất là 29,5 và cao nhất là được 35 điểm
Thôi chuyện đã qua rồi ,bây giờ phải tập trung vào thi đại học năm nay,năm nay mình thi khối A có 3 môn Toán, lý, hóa .Mình thi trường Đại học Công nghiệp Hà nội và học viện NIIT Thăng long
À cho mình hỏi các bạn tí ĐH công nghiệp ở đâu vậy ,từ quận long biên đến trường đấy có xa không vậy ?
đại học công nghiệp Hà Nội hả,từ Gia Lâm đến Nhổn ( DH cn HN) là bạn đã cắt ngang thành phố Hà Nội rồi đó.Từ bến xe Gia Lâm bắt xe 34,đến cầu giấy ,rồi bắt xe 32,cuối bến chính là trường công nghiệp Hà Nội.Đi trên 2 xe này tha hồ ngắm cảnh HN như Bắc bộ phủ này,nhà hát lớn,công viên Thủ lệ,các trường dh...nói chung đi thì biết
Câu 1: Trong truyện ngắn Thuốc của Lỗ Tấn, khách ở quán trà nhà lão Hoa đã bàn về những chuyện gì? Hãy cho biết điều nhà văn muốn nói qua những chuyện ấy.
Câu hỏi 1, chủ yếu yêu cầu thí sinh tái hiện kiến thức đã học, nhìn chung là đơn giản, dễ ăn điểm. Vậy mà vẫn có không ít câu trả lời kinh dị kiểu dưới đây (xin trích từ một số bài làm của thí sinh):
- Lỗ Tấn, quê quán ở Thanh Hóa, mất năm 1963, sinh năm 1822, là bạn chí cốt của bác Phạm Bội Châu, từng tham gia phong trào Xô- Viết Nghệ Tĩnh, năm 1941.
- Trong Truyện ngắn Thuốc của lỗ tấn, khách ở quán trà nhà lão Hoa đã bàn về những tác hại của thuốc, khói thuốc và sự phổ biến của thuốc trong xã hội ngày nay. Điều mà ông Lỗ muốn nói là muốn khuyên những người hút thuốc lá phải giảm bớt và bỏ hút thuốc, nhà văn đã phát biểu rõ tác hại của người hút thuốc và những người xung quanh, khuyên bảo quí vị, đại biểu khi hút thuốc đừng làm ảnh hưởng đến những người xung quanh, không được hút ở nơi công cộng và nơi đông người.
- Cả nhà Hạ Du đều bị mắc bệnh điên. Nay phải cần bánh bao trộn máu và thịt người sắp chết để trị bệnh điên đó. Nhưng không ngờ thằng Thuyên lại bị chết oan uổng.
- Bọn người ở quán trà thật tham lam, xấu xa, bỉ ổi như tụi… bấy giờ.
Câu 2: Viết một bài văn ngắn (không quá 400 từ) phát biểu ý kiến về tác dụng của việc đọc sách.
Câu này thuộc dạng bài nghị luận xã hội, vấn đề đặt ra khá là gần gũi, quen thuộc, phong phú, tự do trong cách thể hiện. Cho nên, có nhiều câu, đoạn văn diễn đạt không giống ai, đến ngay cả những người chấm bài lâu năm như chúng tôi cũng phải ngỡ ngàng.
- Để đọc sách có hiệu quả ta có thể chia việc đọc sách thành 3 cách đó là nếm, nhai, nuốt. Đọc “nếm” là đọc thử, đọc cho biết như đọc báo. Đọc “nhai” là đọc một cách kĩ lưỡng nghiên cứu sâu sắc, nghiền ngẫm, còn đọc”nuốt” là đọc ngấu nghiến như đọc truyện.
- Cần phải quí trọng và giữ gìn một cách cẩn thận. tuy nhiên không phải giữ gìn cẩn thận quá mà quên lãng chúng vào một góc nào đó, vì chúng là 1 thứ mồi ngoan của loài mối đáng ghét chúng đã hủy hoại không biết bao nhiêu những cuốn sách quí báu, cụ thể như ở các nước lớn trên thế giới các bảo tàn (tàng) thư viện lớn cất giữ nhiều cuốn sách quý có 1 không 2 trên thế giới cũng đã bị loài mối xơi hết, không thể khác (khắc) phục được. vậy là những cuốn sách quý của thế giới đã làm những bữa nhậu nhẹt hả hê cho loài mối.
- Trong đời sống có muôn ngàn cách đọc sách, nhưng đối với một số người điều đó thật là khó khăn, họ đọc mà không hiểu dù họ đọc một bài văn đó mấy chục lần đi chăn (chăng) nữa, các bạn có biết vì sao không, dù đọc nhưng hồn thì thả đi lông ngông ngoài mấy quán internet ngoài kia thì sao mà hiểu được, đúng không các bạn!
Câu 3a theo chương trình chuẩn: Phân tích giá trị nhân đạo của truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của nhà văn Tô Hoài.
Và đây là câu trả lời của một số thí sinh:
- Ông A Phủ cũng giống như hình ảnh của bà Mỵ .cả ổng ( ông), bả (bà) đều đi vào ngục tù giả (dã) man, tàn ác. Ở đây ta thấy ở trong tù còn có cái ăn, nước uống còn có những giờ giải lao, giải trí, chứ ở trong ngục tù của nhà thống lí Pá tra kể cả một nắm cỏ ăn cho đỡ đói, một giọt nước cho đỡ khác (khát) cũng không có. Nhưng dù sao Mị vẫn sướng hơn A Phủ dù sao Mị cũng là vợ của con thống lí Pá tra vẫn có cái ăn mặt (mặc) chỗ ở, chỉ có cái buồn và bất hạnh, gường không, gối chiếc, không có ai ái ân mà thôi.
- Còn Mị là một người con gái yếu ớt, lại đi làm một vị anh hùng cứu người. Tác giả đặt hai nhân vật vào 2 vị trí hết sức đặc biệt trái ngược hoàn toàn ta nghỉ (nghĩ). Từ xưa cho tới nay ta chỉ thấy cảnh anh hùng cứu Mĩ nhân chứ ta chưa từng thấy mĩ nhân cứu anh hùng.
Khi Mị bị giam trong căn buồng tối ấy thì bỗng dưng A Phủ nhảy vào phá cửa, bế bồng Mị chạy thoát ra ngoài. Qua chi tiết đó, nó cũng làm nổi bật thêm tình yêu đôi lứa đang chảy (cháy) bỏng, đắm đuối trong khắp cơ thể của hai chúng nó.
- Mị đã vượt qua mọi nỗi đau, dày vò tơi bời và sống gan góc như 1 con chó cụt đuôi.
- Tại sao sau khi cởi trói cho A Phủ Mị và A Phủ cùng chạy, mà tại sao ai mạnh ai chạy mà lại cùng chạy.
- Qua câu chuyện ta thấy nhà thống lí thật là hống hách không coi ai ra gì, dù chỉ có chuyện nhỏ như cái móng tay nhưng thằng thống lí lại làm cho lớn lên.
- Cha Mị mắc nợ ông Bá Kiến. A Phủ đánh con trai ông Bá Kiến.
Đề bài yêu cầu làm về Vợ chồng A Phủ, một thí sinh lại say sưa phân tích về các nhân vật trong Vợ nhặt của Kim Lân, dài đến ba trang. Xin dẫn hai đoạn:
- Nạn đói trong năm 1975 thât khủng kiếp. Nạn đói tràn đến xóm ngụ cư, mọi người lâm vào tình trạng khốn khổ vô cùng. Tô Hoài đã miêu tả không gian trên đường Tràng về nhà thật bi thảm....”
- Anh Tràng nhận về nhà để xửa (sửa) xang (sang) cho tràng không có bước chân ra người gì cả cái khuôn mặt thì buồn rời rụi (rười rượi) như cái mâm bánh đúc không tươi tắn gì cả.
Câu 3b theo chương trình nâng cao: Phân tích vẻ đẹp của hình tượng sông Hương trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông? của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường?
Xin được kết bài này bằng câu trả lời kinh dị của một thí sinh:
- Sông Hương to như một con thuồng luồng đực cụp đuôi, to lớn, lượn quanh những khúc cua của đường đua công thức một...Sông Huơng với ba màu khác nhau có lúc là màu tím của gương mặt người thấm đẫm rượu say.
Nhớ hồi thi tốt nghiệp trung học, môn Văn cũng không phải là thế mạnh của tui. Vậy mà vừa rồi thử đăng ký đi thi tại chức đại học Luật, môn Văn tui làm đến 8 điểm dù đề cho không đúng đề cương. Giờ đọc lại mấy bài này, không biết lúc mình làm bài tốt nghiệp trung học phổ thông có "sáng tạo" được như những sĩ tử ngày nay không?!
Những lỗ hổng kiến thức này hầu hết đều bắt nguồn từ sự lười học và lười đọc. Ngay cả những kiến thức tối thiểu về lịch sử cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc còn bị "lủng" nữa thì làm sao có thể trở thành những chủ nhân mới của đất nước đây?! Cứ nói nhăng cuội thế này, kiến thức thì không vững, lên mạng thì lại bị "nhồi" bởi những thông tin "loạn chiều" vớ vẩn, chẳng trách một bộ phận giới trẻ giờ phủ nhận sạch trơn công lao của cha ông. Buồn!
Chỉ mới chấm thi trên dưới 100 bài Văn của thí sinh nhưng chúng tôi - những giám khảo chấm bài - không nén được tiếng thở dài về kiến thức của các em…
Ở đề thi của hệ giáo dục phổ thông, câu số 1 hỏi về chuyện bàn tán của người trong quán trà nhà lão Hoa Thuyên (tác phẩm “Thuốc” của Lỗ Tấn), nhưng nhiều thí sinh (TS) trả lời chẳng ăn nhập gì.
Ngay từ phần mở bài, có thí sinh đã kết luận "xanh rờn": "Đất nước Trung Hoa "ốm yếu, què quặt" nên Lỗ Tấn phải làm nhiều nghề để đến với nghề viết văn".
Sang tới thân bài, thí sinh này tiếp tục "phóng bút": "Ngày mai, em trai bà cụ Tứ là Hạ Du sẽ bị đem ra pháp trường xử tử". "Còn với con trai lão Hoa, mọi người thúc giục cậu bé ăn bánh bao tẩm máu đồng loại, ăn xong, cậu đổ ụp xuống và lăn đùng ra chết".
Có thí sinh viết: “Người trong quán trà kể cho nhau nghe chuyện một người tử tù bị xử bắn và họ rủ nhau đi xem”.
Có em lại hạ bút: “Họ bàn tán với nhau về cái chết anh dũng, đầy khí phách của tên tử tù Hạ Du”…
Câu số 2 là bài tự luận, yêu cầu thí sinh bàn về tác dụng của việc đọc sách.
Không ít em đều chung kết luận là: “Đọc sách rất có lợi nhưng nếu ta đọc sách quá nhiều thì sẽ bị ảnh hưởng xấu về mắt, vì thế bạn đừng đọc sách nhiều, đừng đọc sách quá lâu”.
Nhiều em cũng "thật thà" chia sẻ kinh nghiệm của bản thân: “Ngày nay, ít ai đọc sách bởi đọc sách rất tốn thời gian, chỉ cần lướt web một cái thì tha hồ mà đọc, muốn đọc gì cũng có, mà lại ít tốn tiền hơn mua sách”…
"Râu" Pá Tra cắm vào "cằm" Bá Kiến
Bài làm văn là câu 3a, yêu cầu TS phân tích giá trị nhân đạo trong tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” (của Tô Hoài).
Không ít TS biểu lộ sự ngây ngô đến mức khó tin trong bài viết của mình.
Một thí sinh đã "kể" lại truyện: “Mị là một cô gái đẹp, nhưng bị bố mẹ gả cho A Sử, con trai thống lý Pá Tra để trừ nợ. Về làm vợ A Sử được một thời gian thì mẹ Mị chết nên Mị muốn trở về nhà với bố”.
Trong khi đó, có TS lại đổi họ và bê nhân vật Bá Kiến (tác phẩm Chí Phèo của Nam Cao) đặt vào truyện "Vợ chồng A Phủ": “Mị về làm dâu nhà Pá Kiến, bị cha con Pá Kiến hành hạ rất dã man, họ coi Mị như một con súc nô trong nhà. Mị bị A Sử trói vào khúc cây rồi đánh đập dã man. Có lần, vào mùa xuân Mị muốn đi chơi thì bị A Sử ngăn cản, bị A Sử trói vào cây bỏ đói suốt mấy ngày sau khi đánh cho Mị một trận đòn dữ dội”.
Thậm chí, một TS lại tưởng tượng: “Mị bị trói, A Phủ thấy Mị, lúc đầu Mị không để ý nhưng khi nghe A Phủ nói trong nhà này đã có người bị trói cho đến chết thì Mị bỗng dưng sợ chết”.
Hay như đoạn kể về việc A Phủ bị thống lý Pá Tra trói vào cột, một bài văn khác có đoạn: “Mị thấy A Phủ bị trói, mấy bữa đầu Mị không quan tâm tới A Phủ, nhưng hôm sau, Mị ra thổi lửa, thấy A Phủ khóc, Mị lại gần trò chuyện với A Phủ rồi Mị cắt dây cởi trói cho A Phủ và cùng A Phủ chạy trốn khỏi Hồng Ngài. Được Mị cởi trói, nhưng do bị trói lâu ngày A Phủ không đứng vững, ngã xuống đất, Mị đỡ A Phủ dậy và nói: “A Phủ, hãy chạy đi, ở đây thì chết mất”.
Chưa hết, có thí sinh khác lại cho rằng: “Mị cùng A Phủ chạy sang Phiềng Sa, gặp bộ đội rồi A Phủ vào bộ đội, Mị đi du kích đánh giặc”.
"Vợ chồng A Phủ" ở Tây Nguyên?
Cá biệt, có thí sinh còn khẳng định: “Tô Hoài là nhà văn lớn của văn học Việt Nam hiện đại. Trong thời kỳ chống Mỹ, ông vào Tây Nguyên cùng bộ đội và viết tác phẩm “Vợ chồng A Phủ”.
Một thí sinh khác lại không thể phân biệt nổi Mị và con gái của An Dương Vương: "Mị Nương bị bắt về trả nợ cho cha nàng. Nàng xuất hiện từ đầu tác phẩm với vẻ "thân tàn ma dại". Cái cảnh nhà Pá Tra - một địa ngục trần gian đã dội gáo nước lạnh vào trái tim nóng bỏng căng tràn sự sống của cô giái trẻ đẹp. Nhưng nàng vẫn không bỏ trốn, có lẽ nàng thương mình đã già yếu... cho đến khi gặp A Phủ..."
"Mị đêm nào cũng ra hơ lưng cho đỡ ngứa. A Phủ nhìn thấy, Mị vẫn hơ... Rồi A Sử xuất hiện, túm lấy áo Mị, nhốt vào buồng, rồi khóa trái cửa lại..."
Trong câu 3b “Phân tích vẻ đẹp của sông Hương”, không ít TS nhầm với sông Đà: “Sông Hương chảy theo hướng Đông-Bắc, nhìn từ xa, dòng sông như một áng tóc của một cô thiếu nữ. Có lúc dòng sông cuộn chảy dữ dội với bao thác ghềnh”.
Hay như: “Nước sông Hương thay đổi theo mùa. Mùa xuân nước xanh, mùa hè nước đỏ, mùa thu nước trong”…
Theo ý kiến của nhiều giáo viên và học sinh, đề thi môn Văn năm nay không khó, nhưng hơi bất ngờ với TS và cả giáo viên.
Năm nào cũng chấm thi, năm nào cũng phải đọc, phải chấm những bài văn như vậy, thật buồn…
4 - Những dẫn chứng ví dụ... độc chiêu
- "Quê hương tôi có con sông xanh biếc.
Nước chảy mãi hai bên bờ."
Trong bài thơ Nhớ con sông quê hương của nhà thơ Tế Hanh, chúng tôi chưa bao giờ thấy có câu thơ thứ hai như thí sinh đã dẫn: "Nước chảy mãi hai bên bờ".
- "Trong tập sáng tác ca dao tục ngữ Việt Nam có câu:
Giang hồ hiểm ác anh không sợ
Chỉ sợ đường về vắng bóng em (Cái này thì chắc nghiện VLTK dữ lắm)
Anh tôi đã "lấy 2 câu thơ làm của riêng". Chỉ câu nói ấy thôi mang anh đã tán được nhiều người, người ấy bây giờ mà tôi gọi là "chị hai". Đã thấy được sức hút của việc đọc sách làm cho con người ta sống vui tươi và hạnh phúc hơn".
Vừa dẫn ca dao tục ngữ, vừa chứng minh về tác dụng, ảnh hưởng của nó đối với đời sống tình cảm của anh trai mình. Đúng là một ví dụ khó ai mà nghĩ ra được!
5 - Râu ông nọ cắm cằm bà kia
- Đang giới thiệu về Tô Hoài lại chuyển sang nói về Tố Hữu; chẳng ăn nhập vào đâu: "Tô Hoài là một trong những cây bút văn xuôi hay nhất nền thơ ca Việt Nam hiện đại. Thơ Tố Hữu trữ tình lãng mạn luôn nói về những số phận đâu (đau) thương của con người và lên án sự bất công của các thế mạnh đã đem đến cho con người."
- Đề bài yêu cầu làm về Vợ chồng A Phủ, thì một thí sinh lại say sưa phân tích về các nhân vật trong Vợ Nhặt của Kim Lân đến 3 trang. Giám khảo chào thua.
Xin dẫn một đoạn: "Nạn đói trong năm 1975 thât khủng kiếp. Nạn đói tràn đến xóm ngụ cư, mọi người lâm vào tình trạng khốn khổ vô cùng. Tô Hoài đã miêu tả không gian trên đường Tràng về nhà thật bi thảm...."
Hay quá ... Pó chiêu luôn... lúc đi thi cử chúng ta có thể sử dụng mấy câu này nếu bí quá.
Bái em này làm sư phụ. KKKKK
Không biết em học sinh này đang tả hotgirl nào đây. Chắc cũng là 1 thành viên của vipxinh
Ngày xưa tui cũng dở văn nhưng không dám "phóng tác" như mấy cái kiểu này , ý tứ không bay bướm nhưng các dẫn chứng chính xác hứ không phang tá lả, năm nào cũng "được" đọc mấy bài kiểu này, buồn cười chảy nước mắt .
Giang hồ hiểm ác anh không sợ
Chỉ sợ đường về vắng bóng em (Cái này thì chắc nghiện VLTK dữ lắm)
Anh tôi đã "lấy 2 câu thơ làm của riêng". Chỉ câu nói ấy thôi mang anh đã tán được nhiều người, người ấy bây giờ mà tôi gọi là "chị hai". Đã thấy được sức hút của việc đọc sách làm cho con người ta sống vui tươi và hạnh phúc hơn".
Tui khoái cái bài này
Hồi xưa cô chủ nhiệm tôi thường hay nói, mỗi khi chấm bài rất căng thẳng nên có những bài viết như thế giúp giảm stress rất nhiều. Tuy nhiên nó cũng cho thấy 1 thực trạng là 1 số học sinh không học bài để đi thi.
So với mấy năm trước thì năm nay mấy câu văn "chết người" có vẻ ít hơn. Giờ thì còn chờ đợi môn Sử xem có thêm chi chết "chết người" nào nữa không ?!
[quote]Hồi xưa cô chủ nhiệm tôi thường hay nói, mỗi khi chấm bài rất căng thẳng nên có những bài viết như thế giúp giảm stress rất nhiều. Tuy nhiên nó cũng cho thấy 1 thực trạng là 1 số học sinh không học bài để đi thi.
[/quơte]
Anh cứ đùa,đọc mấy cái bài văn kiểu này thì càng stress nặng hơn thì có,chết vì bệnh tim,tổn thọ...
pó tay với bọn học sinh " XÁNG " tạo ta những câu văn này
Kỳ thi Sử năm ngoái có chú nào đó viết "Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1975", lại còn có "xe tăng ủi cổng Dinh Độc Lập". Nhưng ý tưởng tôi cho là "XÁNG" tạo nhất là "Gọi là Chiến Tranh Lạnh vì cuộc chiến xảy ra vào mùa đông".
oạch! Em chịu thua!
Không chỉ môn văn đâu!
Cả môn lịch sử nữa~! cười méo cả hàm!
Thi tốt nghiệp năm nay của mình không có môn Sử mà chỉ thi 6 môn sau đây thôi :
1-Thi trắc nghiệp :Sinh,Lý,Hoá
2-Thi tự luận:Văn,địa toán
Bạn Batman vừa thi tốt nghiệp xong,cho tôi xin cảm nghĩ!
Đúng là đọc bài trên xong mình chỉ muốn ngất .Không ngờ học sinh bây bây giờ hổng kiến thức nhiều quá .Kiểu này năm nay nhiều đứa trượt đây .
Thế là ngày kia biết điểm rồi ,cũng mong là đỗ .Học 12 năm mà không lấy được bằng thì đúng là nhục quá .
Năm nay các thầy cô giáo dọa nhiều quá nào là giám thị kinh lắm,kỳ thi năm nay gắt gao lắm,nhưng mình thấy giám thị có làm sao đâu .Cũng nhờ kỳ thi này mình quen nhiều bạn mới ở huyện thanh hà .
Mình tính cả 6 môn thi và cộng thêm cả 2 điểm nghề nữa là môn Anh và tin của mình, tổng cộng là cũng được thấp nhất là 29,5 và cao nhất là được 35 điểm
Thôi chuyện đã qua rồi ,bây giờ phải tập trung vào thi đại học năm nay,năm nay mình thi khối A có 3 môn Toán, lý, hóa .Mình thi trường Đại học Công nghiệp Hà nội và học viện NIIT Thăng long
À cho mình hỏi các bạn tí ĐH công nghiệp ở đâu vậy ,từ quận long biên đến trường đấy có xa không vậy ?
đại học công nghiệp Hà Nội hả,từ Gia Lâm đến Nhổn ( DH cn HN) là bạn đã cắt ngang thành phố Hà Nội rồi đó.Từ bến xe Gia Lâm bắt xe 34,đến cầu giấy ,rồi bắt xe 32,cuối bến chính là trường công nghiệp Hà Nội.Đi trên 2 xe này tha hồ ngắm cảnh HN như Bắc bộ phủ này,nhà hát lớn,công viên Thủ lệ,các trường dh...nói chung đi thì biết
Cảm ơn tira đã cho mình thông tin.
Xin cảm ơn
Tiếp theo:
Câu 1: Trong truyện ngắn Thuốc của Lỗ Tấn, khách ở quán trà nhà lão Hoa đã bàn về những chuyện gì? Hãy cho biết điều nhà văn muốn nói qua những chuyện ấy.
Câu hỏi 1, chủ yếu yêu cầu thí sinh tái hiện kiến thức đã học, nhìn chung là đơn giản, dễ ăn điểm. Vậy mà vẫn có không ít câu trả lời kinh dị kiểu dưới đây (xin trích từ một số bài làm của thí sinh):
- Lỗ Tấn, quê quán ở Thanh Hóa, mất năm 1963, sinh năm 1822, là bạn chí cốt của bác Phạm Bội Châu, từng tham gia phong trào Xô- Viết Nghệ Tĩnh, năm 1941.
- Trong Truyện ngắn Thuốc của lỗ tấn, khách ở quán trà nhà lão Hoa đã bàn về những tác hại của thuốc, khói thuốc và sự phổ biến của thuốc trong xã hội ngày nay. Điều mà ông Lỗ muốn nói là muốn khuyên những người hút thuốc lá phải giảm bớt và bỏ hút thuốc, nhà văn đã phát biểu rõ tác hại của người hút thuốc và những người xung quanh, khuyên bảo quí vị, đại biểu khi hút thuốc đừng làm ảnh hưởng đến những người xung quanh, không được hút ở nơi công cộng và nơi đông người.
- Cả nhà Hạ Du đều bị mắc bệnh điên. Nay phải cần bánh bao trộn máu và thịt người sắp chết để trị bệnh điên đó. Nhưng không ngờ thằng Thuyên lại bị chết oan uổng.
- Bọn người ở quán trà thật tham lam, xấu xa, bỉ ổi như tụi… bấy giờ.
Câu 2: Viết một bài văn ngắn (không quá 400 từ) phát biểu ý kiến về tác dụng của việc đọc sách.
Câu này thuộc dạng bài nghị luận xã hội, vấn đề đặt ra khá là gần gũi, quen thuộc, phong phú, tự do trong cách thể hiện. Cho nên, có nhiều câu, đoạn văn diễn đạt không giống ai, đến ngay cả những người chấm bài lâu năm như chúng tôi cũng phải ngỡ ngàng.
- Để đọc sách có hiệu quả ta có thể chia việc đọc sách thành 3 cách đó là nếm, nhai, nuốt. Đọc “nếm” là đọc thử, đọc cho biết như đọc báo. Đọc “nhai” là đọc một cách kĩ lưỡng nghiên cứu sâu sắc, nghiền ngẫm, còn đọc”nuốt” là đọc ngấu nghiến như đọc truyện.
- Cần phải quí trọng và giữ gìn một cách cẩn thận. tuy nhiên không phải giữ gìn cẩn thận quá mà quên lãng chúng vào một góc nào đó, vì chúng là 1 thứ mồi ngoan của loài mối đáng ghét chúng đã hủy hoại không biết bao nhiêu những cuốn sách quí báu, cụ thể như ở các nước lớn trên thế giới các bảo tàn (tàng) thư viện lớn cất giữ nhiều cuốn sách quý có 1 không 2 trên thế giới cũng đã bị loài mối xơi hết, không thể khác (khắc) phục được. vậy là những cuốn sách quý của thế giới đã làm những bữa nhậu nhẹt hả hê cho loài mối.
- Trong đời sống có muôn ngàn cách đọc sách, nhưng đối với một số người điều đó thật là khó khăn, họ đọc mà không hiểu dù họ đọc một bài văn đó mấy chục lần đi chăn (chăng) nữa, các bạn có biết vì sao không, dù đọc nhưng hồn thì thả đi lông ngông ngoài mấy quán internet ngoài kia thì sao mà hiểu được, đúng không các bạn!
Câu 3a theo chương trình chuẩn: Phân tích giá trị nhân đạo của truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của nhà văn Tô Hoài.
Và đây là câu trả lời của một số thí sinh:
- Ông A Phủ cũng giống như hình ảnh của bà Mỵ .cả ổng ( ông), bả (bà) đều đi vào ngục tù giả (dã) man, tàn ác. Ở đây ta thấy ở trong tù còn có cái ăn, nước uống còn có những giờ giải lao, giải trí, chứ ở trong ngục tù của nhà thống lí Pá tra kể cả một nắm cỏ ăn cho đỡ đói, một giọt nước cho đỡ khác (khát) cũng không có. Nhưng dù sao Mị vẫn sướng hơn A Phủ dù sao Mị cũng là vợ của con thống lí Pá tra vẫn có cái ăn mặt (mặc) chỗ ở, chỉ có cái buồn và bất hạnh, gường không, gối chiếc, không có ai ái ân mà thôi.
- Còn Mị là một người con gái yếu ớt, lại đi làm một vị anh hùng cứu người. Tác giả đặt hai nhân vật vào 2 vị trí hết sức đặc biệt trái ngược hoàn toàn ta nghỉ (nghĩ). Từ xưa cho tới nay ta chỉ thấy cảnh anh hùng cứu Mĩ nhân chứ ta chưa từng thấy mĩ nhân cứu anh hùng.
Hết sức phong phú.
Khi Mị bị giam trong căn buồng tối ấy thì bỗng dưng A Phủ nhảy vào phá cửa, bế bồng Mị chạy thoát ra ngoài. Qua chi tiết đó, nó cũng làm nổi bật thêm tình yêu đôi lứa đang chảy (cháy) bỏng, đắm đuối trong khắp cơ thể của hai chúng nó.
- Mị đã vượt qua mọi nỗi đau, dày vò tơi bời và sống gan góc như 1 con chó cụt đuôi.
- Tại sao sau khi cởi trói cho A Phủ Mị và A Phủ cùng chạy, mà tại sao ai mạnh ai chạy mà lại cùng chạy.
- Qua câu chuyện ta thấy nhà thống lí thật là hống hách không coi ai ra gì, dù chỉ có chuyện nhỏ như cái móng tay nhưng thằng thống lí lại làm cho lớn lên.
- Cha Mị mắc nợ ông Bá Kiến. A Phủ đánh con trai ông Bá Kiến.
Đề bài yêu cầu làm về Vợ chồng A Phủ, một thí sinh lại say sưa phân tích về các nhân vật trong Vợ nhặt của Kim Lân, dài đến ba trang. Xin dẫn hai đoạn:
- Nạn đói trong năm 1975 thât khủng kiếp. Nạn đói tràn đến xóm ngụ cư, mọi người lâm vào tình trạng khốn khổ vô cùng. Tô Hoài đã miêu tả không gian trên đường Tràng về nhà thật bi thảm....”
- Anh Tràng nhận về nhà để xửa (sửa) xang (sang) cho tràng không có bước chân ra người gì cả cái khuôn mặt thì buồn rời rụi (rười rượi) như cái mâm bánh đúc không tươi tắn gì cả.
Câu 3b theo chương trình nâng cao: Phân tích vẻ đẹp của hình tượng sông Hương trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông? của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường?
Xin được kết bài này bằng câu trả lời kinh dị của một thí sinh:
- Sông Hương to như một con thuồng luồng đực cụp đuôi, to lớn, lượn quanh những khúc cua của đường đua công thức một...Sông Huơng với ba màu khác nhau có lúc là màu tím của gương mặt người thấm đẫm rượu say.
Khiếp, chết cười với các nhà "dzăn" này!
Nhớ hồi thi tốt nghiệp trung học, môn Văn cũng không phải là thế mạnh của tui. Vậy mà vừa rồi thử đăng ký đi thi tại chức đại học Luật, môn Văn tui làm đến 8 điểm dù đề cho không đúng đề cương. Giờ đọc lại mấy bài này, không biết lúc mình làm bài tốt nghiệp trung học phổ thông có "sáng tạo" được như những sĩ tử ngày nay không?!
Đọc cũng thấy buồn!
Những lỗ hổng kiến thức này hầu hết đều bắt nguồn từ sự lười học và lười đọc. Ngay cả những kiến thức tối thiểu về lịch sử cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc còn bị "lủng" nữa thì làm sao có thể trở thành những chủ nhân mới của đất nước đây?! Cứ nói nhăng cuội thế này, kiến thức thì không vững, lên mạng thì lại bị "nhồi" bởi những thông tin "loạn chiều" vớ vẩn, chẳng trách một bộ phận giới trẻ giờ phủ nhận sạch trơn công lao của cha ông. Buồn!
Chỉ mới chấm thi trên dưới 100 bài Văn của thí sinh nhưng chúng tôi - những giám khảo chấm bài - không nén được tiếng thở dài về kiến thức của các em…
Ở đề thi của hệ giáo dục phổ thông, câu số 1 hỏi về chuyện bàn tán của người trong quán trà nhà lão Hoa Thuyên (tác phẩm “Thuốc” của Lỗ Tấn), nhưng nhiều thí sinh (TS) trả lời chẳng ăn nhập gì.
Ngay từ phần mở bài, có thí sinh đã kết luận "xanh rờn": "Đất nước Trung Hoa "ốm yếu, què quặt" nên Lỗ Tấn phải làm nhiều nghề để đến với nghề viết văn".
Sang tới thân bài, thí sinh này tiếp tục "phóng bút": "Ngày mai, em trai bà cụ Tứ là Hạ Du sẽ bị đem ra pháp trường xử tử". "Còn với con trai lão Hoa, mọi người thúc giục cậu bé ăn bánh bao tẩm máu đồng loại, ăn xong, cậu đổ ụp xuống và lăn đùng ra chết".
Có thí sinh viết: “Người trong quán trà kể cho nhau nghe chuyện một người tử tù bị xử bắn và họ rủ nhau đi xem”.
Có em lại hạ bút: “Họ bàn tán với nhau về cái chết anh dũng, đầy khí phách của tên tử tù Hạ Du”…
Câu số 2 là bài tự luận, yêu cầu thí sinh bàn về tác dụng của việc đọc sách.
Không ít em đều chung kết luận là: “Đọc sách rất có lợi nhưng nếu ta đọc sách quá nhiều thì sẽ bị ảnh hưởng xấu về mắt, vì thế bạn đừng đọc sách nhiều, đừng đọc sách quá lâu”.
Nhiều em cũng "thật thà" chia sẻ kinh nghiệm của bản thân: “Ngày nay, ít ai đọc sách bởi đọc sách rất tốn thời gian, chỉ cần lướt web một cái thì tha hồ mà đọc, muốn đọc gì cũng có, mà lại ít tốn tiền hơn mua sách”…
"Râu" Pá Tra cắm vào "cằm" Bá Kiến
Bài làm văn là câu 3a, yêu cầu TS phân tích giá trị nhân đạo trong tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” (của Tô Hoài).
Không ít TS biểu lộ sự ngây ngô đến mức khó tin trong bài viết của mình.
Một thí sinh đã "kể" lại truyện: “Mị là một cô gái đẹp, nhưng bị bố mẹ gả cho A Sử, con trai thống lý Pá Tra để trừ nợ. Về làm vợ A Sử được một thời gian thì mẹ Mị chết nên Mị muốn trở về nhà với bố”.
Trong khi đó, có TS lại đổi họ và bê nhân vật Bá Kiến (tác phẩm Chí Phèo của Nam Cao) đặt vào truyện "Vợ chồng A Phủ": “Mị về làm dâu nhà Pá Kiến, bị cha con Pá Kiến hành hạ rất dã man, họ coi Mị như một con súc nô trong nhà. Mị bị A Sử trói vào khúc cây rồi đánh đập dã man. Có lần, vào mùa xuân Mị muốn đi chơi thì bị A Sử ngăn cản, bị A Sử trói vào cây bỏ đói suốt mấy ngày sau khi đánh cho Mị một trận đòn dữ dội”.
Thậm chí, một TS lại tưởng tượng: “Mị bị trói, A Phủ thấy Mị, lúc đầu Mị không để ý nhưng khi nghe A Phủ nói trong nhà này đã có người bị trói cho đến chết thì Mị bỗng dưng sợ chết”.
Hay như đoạn kể về việc A Phủ bị thống lý Pá Tra trói vào cột, một bài văn khác có đoạn: “Mị thấy A Phủ bị trói, mấy bữa đầu Mị không quan tâm tới A Phủ, nhưng hôm sau, Mị ra thổi lửa, thấy A Phủ khóc, Mị lại gần trò chuyện với A Phủ rồi Mị cắt dây cởi trói cho A Phủ và cùng A Phủ chạy trốn khỏi Hồng Ngài. Được Mị cởi trói, nhưng do bị trói lâu ngày A Phủ không đứng vững, ngã xuống đất, Mị đỡ A Phủ dậy và nói: “A Phủ, hãy chạy đi, ở đây thì chết mất”.
Chưa hết, có thí sinh khác lại cho rằng: “Mị cùng A Phủ chạy sang Phiềng Sa, gặp bộ đội rồi A Phủ vào bộ đội, Mị đi du kích đánh giặc”.
"Vợ chồng A Phủ" ở Tây Nguyên?
Cá biệt, có thí sinh còn khẳng định: “Tô Hoài là nhà văn lớn của văn học Việt Nam hiện đại. Trong thời kỳ chống Mỹ, ông vào Tây Nguyên cùng bộ đội và viết tác phẩm “Vợ chồng A Phủ”.
Một thí sinh khác lại không thể phân biệt nổi Mị và con gái của An Dương Vương: "Mị Nương bị bắt về trả nợ cho cha nàng. Nàng xuất hiện từ đầu tác phẩm với vẻ "thân tàn ma dại". Cái cảnh nhà Pá Tra - một địa ngục trần gian đã dội gáo nước lạnh vào trái tim nóng bỏng căng tràn sự sống của cô giái trẻ đẹp. Nhưng nàng vẫn không bỏ trốn, có lẽ nàng thương mình đã già yếu... cho đến khi gặp A Phủ..."
"Mị đêm nào cũng ra hơ lưng cho đỡ ngứa. A Phủ nhìn thấy, Mị vẫn hơ... Rồi A Sử xuất hiện, túm lấy áo Mị, nhốt vào buồng, rồi khóa trái cửa lại..."
Trong câu 3b “Phân tích vẻ đẹp của sông Hương”, không ít TS nhầm với sông Đà: “Sông Hương chảy theo hướng Đông-Bắc, nhìn từ xa, dòng sông như một áng tóc của một cô thiếu nữ. Có lúc dòng sông cuộn chảy dữ dội với bao thác ghềnh”.
Hay như: “Nước sông Hương thay đổi theo mùa. Mùa xuân nước xanh, mùa hè nước đỏ, mùa thu nước trong”…
Theo ý kiến của nhiều giáo viên và học sinh, đề thi môn Văn năm nay không khó, nhưng hơi bất ngờ với TS và cả giáo viên.
Năm nào cũng chấm thi, năm nào cũng phải đọc, phải chấm những bài văn như vậy, thật buồn…
"Ai đã đặt tên cho dòng sông"!
Có lẽ là các cô cậu sĩ tử này!
"Ai đã đặt tên cho dòng sông"!
Tác giả : Hoàng phủ Ngọc tường
Ông Hoàng Phủ Ngọc Tường chưa chắc có nhiều ý tưởng cao siêu như mấy thí sinh này đâu.
Cái bài viết đẹp thế kia,qua tay các cô cậu này bỗng nhiên bị méo mó!